Tô Hoài (1920–2014) là nhà văn lớn của văn học Việt Nam hiện đại, nổi tiếng với những tác phẩm viết về miền núi và loài vật. Ông có vốn hiểu biết sâu rộng về phong tục, tập quán các dân tộc thiểu số.
Truyện ngắn "Vợ chồng A Phủ" sáng tác năm 1952, in trong tập "Truyện Tây Bắc". Tác phẩm là kết quả của chuyến đi thực tế dài ngày của Tô Hoài cùng bộ đội vào giải phóng Tây Bắc (1952).
Truyện phản ánh cuộc sống đau thương của đồng bào dân tộc miền núi dưới ách thống trị của thực dân Pháp và bọn phong kiến địa chủ, đồng thời ca ngợi sức sống tiềm tàng, khát vọng tự do của họ.
Mị — cô gái trẻ xinh đẹp, tài hoa, hiếu thảo — bị A Sử (con trai thống lý Pá Tra) bắt về làm vợ trừ nợ, thay cho món nợ truyền kiếp của gia đình. Mị sống kiếp trâu ngựa, bị đày đọa cả thể xác lẫn tinh thần. Đêm tình mùa xuân đến, Mị muốn đi chơi nhưng bị A Sử trói đứng vào cột.
A Phủ — chàng trai nghèo mồ côi, khỏe mạnh, gan góc — vì đánh A Sử nên bị phạt vạ, phải làm ở đợ nhà thống lý để trừ nợ. Một lần để hổ ăn mất bò, A Phủ bị trói đứng. Mị nhìn thấy, đồng cảm và đã cắt dây trói giải thoát cho A Phủ. Hai người trốn khỏi Hồng Ngài, đến Phiềng Sa, thành vợ thành chồng và tham gia cách mạng.
Trước khi bị bắt làm vợ trừ nợ: Mị là cô gái trẻ đẹp, yêu đời, tài hoa (thổi sáo hay), cần cù, hiếu thảo. Mị có người yêu và khát vọng hạnh phúc.
Trước khi bị bắt làm vợ trừ nợ: Mị là cô gái trẻ đẹp, yêu đời, tài hoa (thổi sáo hay), cần cù, hiếu thảo. Mị có người yêu và khát vọng hạnh phúc.
Khi bị bắt làm vợ trừ nợ: Cuộc đời Mị bước vào chuỗi ngày bi kịch. Mị bị bóc lột sức lao động tàn nhẫn, sống "lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa". Sức sống của Mị dường như tê liệt — Mị không còn nghĩ đến cái chết vì đã quá quen với nỗi khổ. Mị là nạn nhân của cường quyền (thống lý Pá Tra) và thần quyền (hủ tục mê tín).
Diễn biến tâm lý trong đêm tình mùa xuân: Đây là đoạn hay nhất, thể hiện tài năng miêu tả tâm lý của Tô Hoài. Khi nghe tiếng sáo gọi bạn tình, sức sống tiềm tàng trong Mị bỗng trỗi dậy. Mị uống rượu, sống lại những kỷ niệm ngày xưa. Mị muốn đi chơi — khao khát tự do, hạnh phúc bùng lên mãnh liệt. Nhưng A Sử đã trói Mị vào cột. Dù thể xác bị trói, tâm hồn Mị vẫn "lâng lâng" theo tiếng sáo.
Hành động cắt dây trói cho A Phủ: Đây là bước ngoặt quan trọng. Khi thấy A Phủ bị trói đứng, lúc đầu Mị thờ ơ — "Mị vẫn thản nhiên thổi lửa hơ tay". Nhưng khi nhìn thấy dòng nước mắt của A Phủ, Mị chợt nhớ lại cảnh mình bị trói năm xưa. Sự đồng cảm đã đánh thức lòng thương người và ý thức phản kháng. Mị rút dao cắt dây trói — hành động tự giải thoát mình và giải thoát người khác. Mị nói: "A Phủ. Cho tôi đi. Ở đây thì chết mất." — lời nói như tiếng kêu tuyệt vọng nhưng cũng là tiếng gọi của sự sống.
A Phủ là chàng trai mồ côi, khỏe mạnh, gan góc. Vì đánh A Sử — kẻ ỷ thế con quan — A Phủ bị bắt làm con ở trừ nợ. Anh là nạn nhân của cường quyền, địa vị phong kiến.
A Phủ có sức sống mãnh liệt, không chịu khuất phục. Khi bị trói đứng, anh không kêu van mà lặng lẽ chịu đựng. Dòng nước mắt của A Phủ không phải là sự yếu đuối mà là sự căm hờn, uất ức — giọt nước mắt của người đàn ông không dễ rơi.
"Vợ chồng A Phủ" của Tô Hoài là truyện ngắn xuất sắc viết về đề tài miền núi. Qua cuộc đời Mị và A Phủ, nhà văn tố cáo tội ác của thực dân, phong kiến và hủ tục lạc hậu, đồng thời ca ngợi sức sống tiềm tàng, khát vọng tự do của con người. Hành động cắt dây trói của Mị là biểu tượng đẹp cho sự tự giải thoát — con người không cam chịu kiếp nô lệ mà vùng lên tìm tự do.