"Việt Bắc" là đỉnh cao trong sự nghiệp thơ ca của Tố Hữu (1920–2002), sáng tác tháng 10 năm 1954. Bài thơ rút trong tập "Việt Bắc" (1946–1954).
Hoàn cảnh sáng tác: Tháng 10/1954, sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Hiệp định Giơnevơ được ký kết, Trung ương Đảng và Chính phủ rời chiến khu Việt Bắc về Hà Nội. Tố Hữu — một cán bộ cách mạng từng gắn bó lâu dài với Việt Bắc — đã sáng tác bài thơ này trong buổi chia tay đầy lưu luyến.
Bài thơ là cuộc đối đáp tưởng tượng giữa người ở lại (đồng bào Việt Bắc) và người ra đi (cán bộ kháng chiến), qua đó bộc lộ nỗi nhớ thương, tình nghĩa thủy chung và niềm tự hào về cuộc kháng chiến.
"— Mình về mình có nhớ ta
Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.
Mình về mình có nhớ không
Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn?
— Tiếng ai tha thiết bên cồn
Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi
Áo chàm đưa buổi phân ly
Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay...
— Mình đi, có nhớ những ngày
Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù
Mình về, có nhớ chiến khu
Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai?
— Ta về, mình có nhớ ta
Ta về ta nhớ những hoa cùng người.
Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.
Ngày xuân mơ nở trắng rừng
Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang
Ve kêu rừng phách đổ vàng
Nhớ cô em gái hái măng một mình
Rừng thu trăng rọi hòa bình
Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung.
Bài thơ mở đầu bằng những lời hỏi đầy lưu luyến, sử dụng cách xưng hô "mình — ta" quen thuộc trong ca dao dân ca. Đại từ "mình" và "ta" vừa gần gũi vừa mang tính ước lệ, gợi không khí tâm tình, đối đáp.
"Mình về mình có nhớ ta / Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng" — "Mười lăm năm" là khoảng thời gian 1940–1954, từ khởi nghĩa Bắc Sơn đến chiến thắng Điện Biên. Đó là 15 năm gắn bó máu thịt giữa cán bộ cách mạng và đồng bào Việt Bắc.
"Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn" — lời nhắn nhủ về đạo lý "uống nước nhớ nguồn", nhắc nhở đừng quên cội nguồn, nơi đã cưu mang, che chở trong những năm tháng gian khổ.
Đoạn thơ "bốn mùa" là một trong những đoạn hay nhất: "Ta về, mình có nhớ ta / Ta về ta nhớ những hoa cùng người.". "Hoa cùng người" — thiên nhiên và con người hòa quyện, không thể tách rời.
Mùa đông: "Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi / Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng". Màu xanh của rừng điểm hoa chuối đỏ tươi — sự tương phản rực rỡ. Hình ảnh con người trên đèo cao, ánh nắng chiếu vào con dao gài thắt lưng — vẻ đẹp khỏe khoắn, giản dị.
Mùa xuân: "Ngày xuân mơ nở trắng rừng / Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang". Màu trắng tinh khôi của hoa mơ phủ kín rừng. Người lao động cần mẫn, khéo léo.
Mùa hè: "Ve kêu rừng phách đổ vàng / Nhớ cô em gái hái măng một mình". "Đổ vàng" — cách dùng từ đặc sắc, gợi sự chuyển màu đột ngột, rực rỡ. Hình ảnh cô gái hái măng một mình gợi sự lặng lẽ, đảm đang.
Mùa thu: "Rừng thu trăng rọi hòa bình / Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung". Ánh trăng thu trong trẻo, thanh bình. Tiếng hát ân tình — biểu tượng của tâm hồn lạc quan, yêu đời.
Bài thơ không chỉ là nỗi nhớ thiên nhiên và con người mà còn là bản anh hùng ca về cuộc kháng chiến: "Những đường Việt Bắc của ta / Đêm đêm rầm rập như là đất rung". Khung cảnh hành quân hào hùng, khí thế ngút trời.
Hình ảnh nhân dân Việt Bắc được khắc họa là những người thầm lặng, thủy chung: "Thương nhau chia củ sắn lùi / Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng". Sự chia sẻ, đùm bọc trong khó khăn chính là biểu hiện cao đẹp của tình nghĩa cách mạng.
"Việt Bắc" của Tố Hữu là khúc hát ân tình thủy chung giữa cách mạng và nhân dân, giữa người ra đi và người ở lại. Bằng thể thơ lục bát truyền thống, lối đối đáp "mình — ta" mang âm hưởng ca dao, Tố Hữu đã khắc họa bức tranh thiên nhiên và con người Việt Bắc tươi đẹp, đồng thời dựng lại bức tranh hào hùng của cuộc kháng chiến chống Pháp. Bài thơ là đỉnh cao của thơ ca cách mạng và là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của văn học Việt Nam hiện đại.