Lý Bạch (701 - 762) là nhà thơ nổi tiếng thời Đường ở Trung Quốc, được mệnh danh là "Thi tiên" (Tiên thơ). Ông để lại khoảng hơn 1000 bài thơ với phong cách lãng mạn, bay bổng, tràn đầy tình cảm với thiên nhiên và con người.
"Tĩnh dạ tứ" (静夜思 - Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh) là một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của Lý Bạch, được sáng tác khi ông đang sống xa quê. Bài thơ tuy ngắn gọn chỉ 4 câu nhưng đã thể hiện sâu sắc nỗi nhớ quê hương của người lữ khách.
Sàng tiền minh nguyệt quang,
Nghi thị địa thượng sương.
Cử đầu vọng minh nguyệt,
Đê đầu tư cố hương.
Đầu giường ánh trăng rọi,
Ngỡ mặt đất phủ sương.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ cố hương.
Câu thơ mở ra khung cảnh đêm khuya thanh vắng. Ánh trăng sáng chiếu rọi qua cửa sổ, lọt vào tận đầu giường nơi nhà thơ đang nằm. Đây là thời điểm đêm đã về khuya, khi vạn vật chìm vào im lặng, chỉ còn ánh trăng là người bạn tâm tình với thi nhân. Ánh trăng trong thơ Lý Bạch thường gắn liền với nỗi cô đơn và hoài niệm.
Ánh trăng quá đỗi trong trẻo và lung linh khiến nhà thơ nhầm lẫn với sương đêm trên mặt đất. Chữ "ngỡ" (nghi) thể hiện khoảnh khắc恍惚 giữa thực và ảo - trăng hay sương? Sự nhầm lẫn này cho thấy tâm trạng bàng hoàng, xao xuyến của nhà thơ khi bất chợt gặp ánh trăng đêm. Màu trắng của trăng gợi cảm giác lạnh lẽo, cô đơn, khắc sâu thêm nỗi niềm xa xứ.
Từ sự ngỡ ngàng, nhà thơ ngẩng đầu lên để ngắm nhìn vầng trăng. Hành động "ngẩng đầu" (cử đầu) là một cử chỉ tự nhiên nhưng cũng chứa đựng nhiều tâm sự. Trong văn học phương Đông, trăng là biểu tượng của sự sum họp, đoàn viên. Ngắm trăng là lúc con người ta hướng về những người thân yêu, về quê hương xa cách.
Từ việc ngắm trăng, nhà thơ "cúi đầu" (đê đầu) - một cử chỉ trầm tư, suy ngẫm. Nỗi nhớ quê hương (cố hương) trào dâng mãnh liệt. Cái cúi đầu ấy không chỉ là hành động vật lý mà còn là sự沉溺 vào nỗi nhớ thương sâu thẳm. Trăng càng sáng, càng tròn thì nỗi nhớ quê hương càng da diết, cồn cào.
"Tĩnh dạ tứ" của Lý Bạch là bài thơ tứ tuyệt Đường luật ngắn gọn, súc tích, mượn cảnh đêm trăng để bộc lộ nỗi nhớ quê hương da diết. Với ngôn ngữ giản dị, phép đối tinh tế và cảm xúc chân thành, bài thơ đã chạm đến tình cảm thiêng liêng nhất của con người - tình yêu quê hương. Đây là một trong những áng thơ hay nhất về chủ đề này trong kho tàng thơ ca thế giới.