Xuân Quỳnh (1942–1988), tên khai sinh là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, quê ở làng An Khê, ven thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay thuộc Hà Nội). Bà là một trong những nhà thơ nữ xuất sắc nhất của thơ ca Việt Nam hiện đại. Thơ Xuân Quỳnh là tiếng nói của tâm hồn người phụ nữ giàu trắc ẩn, luôn da diết trong khát vọng hạnh phúc đời thường.
Bài thơ «Sóng» được sáng tác năm 1967 trong chuyến đi thực tế ở vùng biển Diêm Điền (Thái Bình), rút trong tập «Hoa dọc chiến hào» (1968). Đây là một trong những bài thơ tình xuất sắc nhất của Xuân Quỳnh nói riêng và của thơ ca Việt Nam hiện đại nói chung.
Bài thơ thể hiện khát vọng tình yêu cao đẹp của người phụ nữ qua hình tượng «sóng» – một hình ảnh ẩn dụ cho trái tim yêu nồng nàn, mãnh liệt.
Xuân Quỳnh
«Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể…»
«Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ…»
«Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức…»
«Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ»
Mở đầu bài thơ là những trạng thái đối lập của sóng:
«Dữ dội và dịu êm / Ồn ào và lặng lẽ» – sóng có nhiều trạng thái khác nhau, lúc dữ dội ồn ào, lúc dịu êm lặng lẽ. Đó cũng chính là tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu – phức tạp, đa dạng, không dễ lý giải. Sóng «tìm ra tận bể» – khát vọng vươn xa, vượt khỏi sự chật hẹp, vươn tới cái lớn lao.
«Ôi con sóng ngày xưa / Và ngày sau vẫn thế / Nỗi khát vọng tình yêu / Bồi hồi trong ngực trẻ.» – Tình yêu là khát vọng vĩnh hằng, muôn đời. Từ «ngày xưa» đến «ngày sau», tình yêu vẫn luôn tồn tại và «bồi hồi trong ngực trẻ». Tình yêu là sức sống, là nhịp đập không thể thiếu của tuổi trẻ.
Xuân Quỳnh diễn tả nỗi nhớ bằng hình tượng sóng thật đặc sắc:
«Con sóng dưới lòng sâu / Con sóng trên mặt nước / Ôi con sóng nhớ bờ / Ngày đêm không ngủ được.» – Sóng ở mọi tầng sâu, ở mọi bề mặt đều nhớ bờ, «ngày đêm không ngủ được». Nỗi nhớ của sóng cũng chính là nỗi nhớ của em:
«Lòng em nhớ đến anh / Cả trong mơ còn thức.» – Câu thơ đảo trật tự cú pháp «cả trong mơ còn thức» nhấn mạnh nỗi nhớ thường trực, da diết, không chỉ khi tỉnh mà cả trong giấc mơ. Đây là một trong những câu thơ hay nhất viết về nỗi nhớ trong tình yêu.
Nhà thơ suy tư về thời gian, không gian và lòng thủy chung:
«Sóng» của Xuân Quỳnh là một kiệt tác thơ tình của văn học Việt Nam hiện đại. Qua hình tượng sóng – em song hành, bài thơ diễn tả khát vọng tình yêu chân thành, mãnh liệt và thủy chung của người phụ nữ. Với thể thơ năm chữ giàu nhạc điệu, ngôn ngữ trong sáng và giọng điệu đằm thắm, Xuân Quỳnh đã tạo nên một bài thơ tình bất hủ, xứng đáng là «con sóng» vĩnh hằng trong biển thơ ca dân tộc.