📝 Vội vàng – Xuân Diệu
Giới thiệu
Xuân Diệu (1916 – 1985), tên khai sinh là Ngô Xuân Diệu, quê ở Can Lộc, Hà Tĩnh. Ông được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình”, “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” (Hoài Thanh). Xuân Diệu là cây bút tiêu biểu nhất của phong trào Thơ mới (1932 – 1945). Trước Cách mạng, thơ ông mang đậm nỗi ám ảnh về thời gian và khát khao giao cảm với đời. Sau Cách mạng, ông gắn bó với công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Bài thơ “Vội vàng” trích từ tập Thơ thơ (1938) – tập thơ đầu tay của Xuân Diệu. Bài thơ thể hiện quan niệm nhân sinh mới mẻ, triết lý sống tích cực và khát khao tận hưởng cuộc đời.
Nguyên tác thơ
Vội vàng
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.
Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si;
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.
Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?
Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…
Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!
Phân tích
Khổ 1: Khát vọng đoạt quyền tạo hóa (4 câu đầu)
Mở đầu bài thơ là một khát vọng phi thường, tưởng như ngông cuồng:
- “Tôi muốn tắt nắng đi / Cho màu đừng nhạt mất” – Tắt nắng để giữ lại màu sắc cuộc đời.
- “Tôi muốn buộc gió lại / Cho hương đừng bay đi” – Buộc gió để giữ lại hương thơm cuộc sống.
- Điệp ngữ “Tôi muốn” thể hiện khát khao mãnh liệt, muốn đoạt quyền tạo hóa để níu giữ cái đẹp.
- Thể thơ 5 chữ ngắn gọn, nhịp điệu dồn dập, diễn tả ước muốn cháy bỏng.
Khổ 2: Bức tranh thiên nhiên và khát khao sống (13 câu tiếp)
Bức tranh cuộc sống hiện ra đẹp như thiên đường trên mặt đất:
- Hình ảnh thiên nhiên: ong bướm, hoa đồng nội, lá cành tơ, yến anh, ánh sáng… Tất cả đều gợi vẻ đẹp tràn đầy sức sống, tươi mới và quyến rũ.
- Điệp ngữ “Này đây”: như lời mời gọi nồng nhiệt, thiên nhiên đang bày ra một bữa tiệc trần gian.
- So sánh độc đáo: “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần” – chuyển đổi cảm giác từ thị giác sang vị giác, gợi sự quyến rũ, hấp dẫn.
- Tâm trạng: “Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa” – Sung sướng trước cuộc đời nhưng lại sợ thời gian trôi nhanh, sợ mất đi cái đẹp.
Khổ 3: Triết lý về thời gian và tuổi trẻ (17 câu tiếp)
Xuân Diệu nhận thức sâu sắc về sự trôi chảy của thời gian:
- Quan niệm về thời gian: “Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua / Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già” – Thời gian tuyến tính, một đi không trở lại.
- Ý thức về giới hạn đời người: “Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất” – Mùa xuân qua đi đồng nghĩa với tuổi trẻ, cuộc đời cũng tàn.
- Bác bỏ quan niệm tuần hoàn: “Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn / Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại” – Phản đối quan niệm thời gian tuần hoàn của người xưa, khẳng định thời gian tuyến tính.
- Cảm thức chia phôi: “Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi / Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt” – Mỗi khoảnh khắc trôi qua là một cuộc chia ly.
- Tiếng kêu tuyệt vọng: “Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…” – Nỗi tiếc nuối, đau đớn trước sự trôi chảy không ngừng của thời gian.
Khổ cuối: Lời giục giã sống vội vàng (10 câu cuối)
Cao trào của khát khao sống:
- Lời giục giã: “Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm” – Hãy nhanh lên, hãy sống ngay khi còn có thể.
- Điệp ngữ “Ta muốn”: kết hợp với các động thái mạnh: “ôm”, “riết”, “say”, “thâu”, “cắn” – khát khao chiếm lĩnh cuộc sống một cách mãnh liệt nhất.
- Hình ảnh cuối cùng: “Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!” – Câu thơ táo bạo, thể hiện khát khao tận hưởng cuộc đời đến tột cùng. “Cắn” là hành động mạnh nhất, quyết liệt nhất để占有 và thưởng thức.
Nghệ thuật
- Thể thơ tự do: kết hợp nhiều thể loại (5 chữ, 8 chữ, câu dài ngắn khác nhau), tạo nhịp điệu linh hoạt, phóng khoáng.
- Ngôn ngữ táo bạo, mới mẻ: những hình ảnh so sánh độc đáo (“tháng giêng ngon như một cặp môi gần”), chuyển đổi cảm giác.
- Điệp ngữ: “Tôi muốn”, “Ta muốn”, “Này đây” tạo nhịp điệu dồn dập, thôi thúc.
- Cách cảm nhận cuộc đời mới mẻ: Cuộc sống là thiên đường trên mặt đất, con người là trung tâm của vũ trụ.
- Nhịp điệu: biến đổi linh hoạt, từ chậm rãi đến dồn dập, phản ánh dòng cảm xúc cuồn cuộn.
Ý nghĩa tác phẩm
- Quan niệm nhân sinh mới mẻ: Cuộc đời là thiên đường trên mặt đất, con người cần biết tận hưởng và yêu quý cuộc sống trần thế.
- Triết lý về thời gian: Thời gian là tuyến tính, một đi không trở lại. Tuổi trẻ không thắm lại lần hai. Do đó, phải sống vội vàng, sống gấp gáp để không phí hoài.
- Khát khao sống mãnh liệt: Thể hiện lòng yêu đời, yêu cuộc sống một cách cuồng nhiệt – nét đặc trưng của hồn thơ Xuân Diệu.
- Tư tưởng tích cực: “Vội vàng” không phải là sống gấp, sống ích kỷ mà là sống hết mình, sống có ý thức về giá trị của thời gian và tuổi trẻ.
Ghi nhớ
“Vội vàng” là bài thơ tiêu biểu nhất cho hồn thơ Xuân Diệu trước Cách mạng – một hồn thơ “mới nhất trong các nhà thơ mới”. Bài thơ thể hiện quan niệm nhân sinh mới mẻ: cuộc đời là thiên đường trên mặt đất, con người cần sống hết mình, tận hưởng mọi vẻ đẹp của cuộc sống. Qua nỗi ám ảnh về thời gian và tuổi trẻ, Xuân Diệu gửi gắm một thông điệp tích cực: hãy sống có ý thức, sống mãnh liệt, sống hết mình để không phí hoài tuổi trẻ.